Từ ngày tôi về làm dâu,người ta thấy bà suốt ngày tìm thêm việc để cho con dâu làm. Nhiều người thấy vậy thì lắc đầu bảo:
- Gớm, chưa gì đã hành con dâu rồi, bà Phương xưa nay vốn khó tính ai làm dâu nhà ấy thì khổ phải biết.
Nhiều lúc thấy mình vất vả nhưng mẹ chồng cũng chẳng có thiện cảm là bao nhiêu tôi thấy buồn vô cùng. Đêm đến tôi nói với chồng:
- Sao mẹ ghét em thế nhỉ?
- Em lại nói linh tinh rồi, mẹ có ghét bỏ gì em đâu.
- Là anh không biết thôi, mẹ có bao giờ cười hay nói chuyện vui vẻ với em đâu.
- Em đừng cả nghĩ nữa, cố gắng ngủ đi.
Tôi hiền lành lại đảm đang nhưng khổ nỗi nhà cô nghèo, khi lấy nhau không môn đăng hậu đối khiến mẹ chồng thấy khó chịu. Hơn nữa nhà bà được mỗi anh Hùng là con trai, giờ thấy con trai 1 vợ 2 vợ bà đâm ra lạc lõng rồi ích kỷ, không biết làm gì để trút giận nên có việc gì bà cũng đổ lên đầu con dâu là tôi
Tôi biết thế nên luôn nhẫn nhịn chịu đựng chỉ mong 1 ngày bà sẽ đón nhận cô. Nhưng khổ nỗi thứ mẹ chồng tôi mong là 1 đứa cháu nội thì mãi tôi vẫn chưa làm được, cưới nhau 1 năm mà vẫn chưa thấy bụng nó to lên, mọi thứ vẫn phẳng lì. Nhiều lúc bà cứ thở dài thở ngắn khiến tôi thấy áp lực vô cùng. Tôi biết anh Hùng thì thương vợ đêm nào cũng ôm chặt lấy tôi an ủi. Anh cũng hay nói nhỏ nhẹ với mẹ:
- Mẹ đừng nói gì khiến vợ con buồn, chuyện con cái là của trời cho đâu phải muốn có là có được ngay đâu.
- Tao chỉ sợ nó tịt thôi, 1 năm rồi còn gì?
- Mày là con 1, trước sau gì cũng phải kiếm lấy 1 đứa con chứ, thế này mãi sao được.
- Con biết rồi, mẹ cứ bình tĩnh.
Thời gian đó tôi thấy đau bụng suốt đêm nào tôi cũng bò lê lết trong nhà vệ sinh, tôi cứ nghĩ mình đau đại tràng nên đi khám. Ngồi 3 tiếng ở bệnh viện chờ kết quả, tôi bủn rủn khi bác sĩ nói họ xét nghiệm máu đã biết tôi có thai. Tôi cứ ngồi bất động phải 1 tiếng sau mới về được, tôi quá vui không tin nổi vào tai mình nữa.
Tối đến tôi muốn báo tin cho cả nhà biết nhưng lại thôi để dành ngày mai về quê ăn giỗ ở nhà chổng rồi thông báo luôn thể. Ngày mai mẹ chồng bảo:
- Hai đứa đi taxi với mẹ luôn nhé, bố mày ở quê được 2 hôm rồi.
- Dạ thôi để con gọi taxi cho mẹ, con và vợ đi xe máy vợ con mà lên taxi thì say mất xác.
- Gớm, anh chiều vợ quá nhỉ?
Tôi cười hiền:
- Mẹ ngồi taxi cho đỡ mệt bọn con đi xe máy theo sau ạ.
- Cũng được.
Thế rồi hai xe lên đường, suốt chặng đường về quê chồng tôi vui quá không giấu được liền thỏ thẻ:
- Ông xã ơi!
- Ừ anh nghe đây, hôm nay đi xa xa thấy lãng mạn ghê nhỉ?
- Dạ, em bảo này?
- Sao em?
- Em… em có em bé rồi.
- Hả em đùa anh à, có thật không?
- Thật, hôm qua em đi khám em có con rồi ông xã à.
Hùng vui quá kéo vợ ngồi sát rồi nắm lấy tay:
- Thế để anh đi chậm, vui sướng quá lát về khoe với cả nhà chắc mọi người vui lắm.
- Dạ.
Chúng tôi đang nói chuyện vui vẻ thì bỗng két…. Chiếc ô tô chạy qua đâm vào xe chồng tôi khiến anh bị thương nặng còn tôi văng ra xa. Xe taxi chở mẹ chồng thấy vậy liền bảo:
- Bác ơi hình như phía sau có tai nạn.
- Tai nạn ư? Cậu dừng lại xem nào, con trai tôi đang đi phía sau đấy.
Cảm giác có chuyện chẳng lành mẹ chồng tôi chạy bộ đến xem, thấy con trai mình đầy máu me và con dâu nằm bất tỉnh bà á khẩu bủn rủn không nói được gì. Bà cứ nắm tay chồng tôi:
- Đừng… đừng… bỏ mẹ. Con ơi đừng bỏ mẹ.
- Mẹ cứu vợ con con đi, cô ấy đang mang bầu xin mẹ đấy. Mẹ làm bà rồi, con không ổn nữa đâu, mẹ cứu cô ấy đi.
Chồng tôi mỉm cười trong nước mắt. Nghe đến việc con dâu có bầu bà sửng sốt:
- Cái Linh nó có bầu rồi à. Xin mọi người hãy cứu lấy các con tôi, xin anh hãy đưa chúng đến bệnh viện.
Người đi đường đưa 2 vợ chồng tôi đến bệnh viện, cả hai đều mất máu nhiều, nhưng tình trạng của chồng tôi nguy kịch hơn tỷ lệ sống sót cũng rất thấp. Máu ở bệnh viện lại đang thiếu, bác sĩ hỏi:
- Hôm nay nhiều ca cấp cứu quá, giờ không đủ máu mà 2 con bác đều thuộc máu B. Bác muốn truyền máu cho ai, cô gái này đang bầu và có nguy cơ sống cao hơn còn cậu này e là khó qua khỏi:
- Xin… xin bác sĩ hãy cứu lấy con tôi, hãy lấy máu tôi đây này.
- Bác không đủ sức khỏe bọn cháu không lấy được, bác quyết định nhanh lên ạ.
- Vậy các anh hãy cứu con dâu tôi đi.
- Bác gọi người nhà đến ngay nhé xem có ai có máu phù hợp không, còn nước còn tát chúng tôi sẽ cố hết sức.
Người nhà đến sau 1 tiếng chồng tôi đã mất, ai cũng sửng sốt khi nghe chuyện mẹ chồng chọn cứu tôi thay vì cứu anh Hùng. Trong mắt họ bà vốn rất ghét tôi giờ lại bỏ cả tính mạng con trai để cứu con dâu thật là phi lý:

(Minh họa)
- Sao bà làm vậy, sao không cứu con trai mình.
Mẹ chồng tôi ngồi trơ ra bất động:
- Thằng Hùng yếu lắm rồi còn cái Linh nó đang mang bầu đấy ông à, nó đang mang giọt máu của con mình đấy ông à. Nó làm bố rồi, vậy mà giờ nó lại bỏ tôi với ông và mẹ con cái Linh ra đi mãi mãi.
Nói rồi bà òa khóc lên, bao sợ hãi nỗi đau dồn nén như vỡ òa mọi người nhìn vào xót xa ai cũng nghẹn lại. Cuối cùng mẹ con tôi đã qua khỏi cơn nguy kịch nhưng chồng cô đã ra đi mãi mãi. Tôi như phát điên trước cảnh nghiệt ngã đó. Giờ đây mỗi lần ôm lấy con trai tôi đều lẩm bẩm:
- Mạng mẹ con mình là do bà cứu đấy, chúng ta phải sống thật có hiếu với bà nha con.
Từ đó tôi lo cho con cái hơn bản thân mình. Bố mẹ cũng vậy, dành hết mọi việc vào mình để làm. Bố mẹ phụ được gì là phụ hết cho tôi,luôn dành cho tôi và con trai tôi điều kiện tốt nhất.Tôi cũng chuyên tâm vào làm ăn và nuôi dạy con cái,không có khái niệm đi bước nữa mà tập trung kiếm tiền lo cho con ăn học cũng như báo hiếu với bố mẹ chồng mặc dù khơi thể nào làm vơi hết nỗi buồn của bố mẹ vì mất mát quá lớn. Sau nhiều năm tôi ăn nên làm ra và cũng dành dụm được kha khá tiền tiết kiệm.Tết năm nay tôi có mua 1 căn hộ Panorama Nha Trang,1 căn hộ nghỉ dưỡng rất đẹp tại thành phố biển Nha Trang làm quà báo hiếu bố mẹ,vừa có thể nghỉ dưỡng hưởng thụ tuổi già vừa đầu tư lấy tiền thuê từ khách du lịch.Từ nay bố mẹ cứ thoải mái nghỉ ngơi đi,tất cả đã có con gánh vác hết rồi.